Một người giản dị tử tế

Tầm tháng 3 năm nay là thời điểm sức khỏe mình tệ nhất – thời điểm mình mỗi ngày đều gắn bó với bệnh viện. Bức ảnh này được chụp từ hành lang khoa tiêu hóa Bạch Mai, nơi mình mỗi ngày đều nhìn ra một cách đầy tuyệt vọng khi nghĩ về tương lai.

Bệnh viện là nơi chẳng ai muốn đến, nhưng là nơi có sức mạnh thay đổi nhân sinh quan và giá trị sống của nhiều người – nơi dạy chúng ta cách ngủ 3 người trên chiếc giường một mét, dưới ánh đèn sáng trưng, khi giường bên cạnh còn đang hội chẩn và trên tay còn đang truyền dịch – nơi giúp ta thấu tỏ lòng người và biết rõ nhất ai hay điều gì mới là quan trọng với mình.

Ở nơi đó, mình gặp cô. Cô ít hơn mẹ mình 1 tuổi, vẻ ngoài bình thường, mọi thứ đều bình thường một cách giản dị. Cô chỉ là một người lao công, không chiếm “spotlight” phòng bệnh như bác sĩ, cũng không được bệnh nhân í ới gọi thường xuyên như điều dưỡng. Mỗi ngày trong bộ quần áo đồng phục với hai gam màu đen-vàng, cần cần mẫn mẫn làm công việc của mình.

Dọn dẹp vệ sinh ở nơi đông đúc, lượng bệnh nhân x3 bình thường, lại mỗi ngày đều có người nội soi tiêu hóa thì chẳng dễ dàng gì. Nhưng chưa bao giờ mình thấy cô bớt vui vẻ, tích cực và lạc quan. Cô kể với mình rằng cô bị K, nhưng vẫn đi làm, vẫn vui sống và hướng về phía trước. Cô động viên mình và rất nhiều bệnh nhân khác trong thời gian ở viện.

Những ngày tháng ấy, mình luôn cảm thấy cô giống như một phần ánh sáng nhỏ bé nhưng đầy tích cực và ấm áp, xuất hiện ở một nơi nhiều đau thương và khổ sở, nơi mỗi ngày người ta ngập ngụa trong thuốc men, dịch truyền và những nỗi lo kèm sợ hãi.

Ở nơi ấy, sự tử tế và nguồn năng lượng lạc quan của cô cứ thế lấp lánh và tỏa sáng.

Bình luận

Scroll to Top
%d